“Bộp...”
Vương Ngạn nhìn bóng lưng gã bảo vệ đang chạy biến, bước lên hai bước, nhặt cái túi nilon gã vừa đánh rơi dưới đất lên.
Bánh bao và sữa đậu nành trong túi vẫn còn nóng hổi, cầm trên tay mang lại cảm giác ấm áp đã lâu không gặp.
Vương Ngạn phủi lớp bụi bám bên ngoài, cắm ống hút uống một ngụm sữa, rồi lấy bánh bao cắn một miếng, lẳng lặng nhai.




